Posts

Showing posts from May, 2015

CHỈ CÒN TIẾNG MƯA RƠI

Image
(Truyện ngắn hay) Cuộc sống này, rất dễ để bắt đầu một điều gì đó, nhưng quá khó để kết thúc cho những điều cần thiết, để đến khi chấm dứt được rồi, thì lại thấy lòng buồn vô hạn mãi không nguôi….

Nghỉ việc. Thất nghiệp. Có thể nói đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trên đời của tôi. Đơn giản vì tôi sẽ không phải dậy sớm lúc 6 giờ để trang điểm cho thật đẹp, ăn mặc tung tẩy rồi đến cơ quan ngồi sửa lỗi bài viết cho tới 8 giờ tối, hay có lúc phải lặn lội tìm ý tưởng cho tới 2-3 giờ sáng rồi đưa lại cho sếp dù trong lòng biết rõ những ý tưởng này sẽ không được mua. Làm quảng cáo mà, cái đầu lúc nào cũng phải suy nghĩ. Thế nhưng, lí do lí trấu là vậy, còn có một lí do sâu bên trong hơn nữa, là bởi vì… tôi không thể đối diện với An được nữa.

Đôi khi, hạnh phúc cũng giống như những sợi mưa, gần ngay trước mặt nhưng chẳng thể nào với tay chạm tới…

Chiều thứ bảy, tại Xcafe.

Tôi lặng lẽ nhìn mưa tung bay trắng xóa ngoài cửa sổ, bất giác lấy tay hí hoáy nghịch ngợm viết vài dòng trên ô cửa kín…

TẬP TÔ MÀU HẠNH PHÚC

Image
(Truyện ngắn) Hạnh phúc, đôi khi chỉ là đủ can đảm để đưa tay bắt lấy, là đủ can đảm để gật đầu, cũng là đủ can đảm để chờ mong.

1. Bão…

Một vài mẩu hội thoại ngắn ngủn, Hoài nghe được khi đang đều tay lau cốc. Sẽ chẳng có gì đáng chú ý nếu như cuộc hội thoại ấy không nói về công việc của Hoài. Hoài run tay, làm một cốc thủy tinh rơi vỡ xuống nền gạch tàu màu đỏ. Giọng phía trong đang trò chuyện điện thoại vang ra hỏi.

- Sao thế Hoài?

Hoài cúi người nhặt nhạnh những mảnh vỡ thủy tinh vương vãi trên nền gạch, mím chặt môi:

- Em cẩn thận hơn chứ, Hoài!

Bảo chạm vào tay Hoài, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên lòng bàn tay mình siết khẽ. Hoài vẫn không đủ tự tin để có thể nhìn thẳng vào mắt anh, vô tình, một giọt nước rớt trên rèm mi ấm nóng, Hoài khóc lặng lẽ, cam chịu và nhún nhường.

- Sẽ không có chuyện gì cả. Anh ở đây rồi!

Nói rồi Bảo nhanh tay thu dọn chỗ bừa bộn, giục Hoài vào đứng ở quầy pha chế. Vì sắp đến giờ tan tầm nên khách sẽ ghé quán đông hơn. Bảo có nói với Hoài một câu, làm tim cô bé ngọt…

NHỮNG CHUYẾN XE HẠNH PHÚC

Image
Những chuyến xe bus cứ đi rồi dừng, dừng rồi lại đi. Bước lên đó tức là đã và đang đi trên con đường có những niềm hạnh phúc ngẫu nhiên gọi là định mệnh.

Bạn có thích những câu chuyện tình trên những chuyến xe bus? Và bạn có tin không? Còn tôi, tôi không tin trong khoảng thời gian ngắn, trên những chiếc ghế chật hẹp lại có thể bắt đầu một mối tình nào, dù cho ở đâu đó có, nhưng tôi tin với mình, nó-không-xảy-ra.

Tôi là sinh viên năm 3, vì nhà không có điều kiện nên đến giờ vẫn phải đi học bằng xe bus. Nói như vậy cho mọi người thương thôi, thật ra tôi thích đi xe bus hơn, bởi tôi là chúa mê ngủ, nếu không phải xe bus hoặc ô tô thì tính mạng của tôi không thể đảm bảo đến giờ phút này. Ngày trước lúc còn đi học bằng xe đạp, tôi đã từng ngủ gật đến mức lao xuống hố bên đường, kết quả là từ đó bố mẹ tôi phải giao mạng sống của tôi vào tay chàng bạn thân của tôi – Bảo Minh.

Ngày trước là thế, nhưng giờ Bảo Minh đi du học rồi nên mình tôi phải tự lo cho sự đi đi – về về của mình. Lúc mới đầu t…

CHỈ CÒN NHỮNG MIỀN NHỚ

Image
Giống như một ngày đông rất lâu sau đó, anh đi bên cô và kéo cô gần lại bên mình cùng sánh bước, để lại những miền nhớ đã thôi nức nở.

Miền nhớ

Trang ngồi lặng yên, để mặc những hạt mưa bám đầy trên tóc, vương trên đôi bờ vai mình. Điện thoại của anh tắt máy, những mong muốn liên lạc với anh đều trôi về vô vọng. Đã ba tuần nay, kể từ sau chuyến đi cùng anh gần nhất, anh cắt đứt mọi liên lạc với cô, mà lý do, đủ để Trang hiểu.

Nếu thực sự cần quên đi, hà cớ gì, anh còn cần phải bày một chuyến đi thật xa, để vương thêm những nỗi nhớ vào lòng nhau. Biết vậy, mà Trang vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cô vẫn nắm tay anh đi qua những miền đất xa xôi, để giờ này, buông tay trong vô vọng nhìn anh cất bước bên một người mới. Hóa ra, những ngày tháng bên nhau không đủ để anh ngoái lại, và chào cô lấy một lần.



Trang vẫn một mình loay hoay với mớ ký ức phủ đầy tên anh, những nụ cười mang tên anh, những bình minh nhờ có anh mà tỏa nắng. Thành ra cuộc sống của cô gái 21 vẫn xoay quanh một bóng hình như thế.

G…

KẺ CẮP GẶP BÀ GIÀ

Image
(Truyện ngắn) Nhắc đến Tuyết ai ai cũng phải ghen tị, chồng nó chiều, nhà chồng lại sẵn điều kiện nên nó chả phải suy nghĩ gì. Việc chăm nuôi hai đứa con đã có bố mẹ chồng bao thầu, đỡ đần từ A đến Z.

Có lẽ vì quá rảnh rỗi nên Tuyết mới có thời gian mà rửng mỡ, cặp kè với cậu đồng nghiệp cho vui. Hoàn nói cứ ngọt như mía lùi, rồi hết lời ca thán về vợ: “Con vợ già của anh đá đít ra khỏi nhà lúc nào chả được. Nhưng mình cứ như thế này chẳng hơn à? Vừa có vợ có chồng vừa có bồ để thay đổi không khí”. Tuyết nghe mà cứ tít mắt vào vì thấy chí lý. Rồi Hoàn khoe: “Kinh tế nhà này một mình anh lo liệu, con mẹ xề ấy có mỗi cái phản thịt chứ có gì”.

Và cuối cùng sự việc cũng bị Trâm phát giác, khi mười một giờ đêm Tuyết còn nhắn tin, lúc Hoàn đã ngủ, đương nhiên sáng hôm sau mới kịp xóa: “Anh về đến nhà chưa? Yêu anh nhiều”. Trâm tóm luôn thì chồng cợt nhả, chối quanh: “Bọn nó trêu vớ trêu vẩn, cố tình quăng xương cho vợ chồng mình cãi nhau, sao em đớp vội thế”. Trâm làm như đã tin chồng nhưng t…