Posts

Showing posts from May, 2017

Control this madness before it's too late

Image
Oh no, what a shame. People talking and communicating new ideas through their phones. People staying in contact with each other and making new friends. You don't know what they're doing on their phone. They could be having their final words with their dying parent who they can't afford to visit. They could be online, talking their friend out of committing suicide. There's so many things people could be doing on their phones that aren't making them into zombies, as this video suggests. These activities on their phone could be making them more aware of the suffering in the world, making them take action.

We're all learning about news faster through our phones and social media and that makes the response a lot better. For example, the Manchester attack. Everyone knew about it within a day of it happening which wouldn't have happened without things like twitter. People would not have been able to find shelter and their family/friends without social media. People…

Nước mắt... Có xóa được những kỉ niệm ấy không . . .? • Có nhòe được hì…

Image
Nước mắt. . .
• Có xóa được những kỉ niệm ấy không?
• Có nhòe được hình bóng ai kia không?
. . .Hay. . .
• Chỉ làm trái tim thêm đau. . .
• Nuốt nước mắt vào tim . . .
• Mới nhận ra nó mặn đến thế nào.
• Vị mặn xót xa của muối đấy.
• Nó đang xát vào trái tim, rát buốt!


Ngăn kéo trái tim và chìa khóa

Image
"Anh chỉ coi em là bạn". Dòng tin nhắn online anh gửi cho em, chỉ 6 chữ thôi nhưng sao lại làm em chao đảo. Là bạn ư? Thế những lời yêu thương anh nói với em, những cử chỉ âu yếm..., gì gì nữa mà lúc này đây em không thể nhớ hết, là cái gì vậy anh?
Mới đó mà đã hai tháng rồi anh nhỉ ! Em vẫn nhớ như in cái buổi tối hôm đó, thứ 6 ngày 13. Người ta nói rằng đây là ngày xấu. Đúng vậy, đối với em hôm đó thật tồi tệ, những gì mà em không muốn biết, không muốn nghe lại đến.
Trước lúc đó em cũng đã nhìn thấy ảnh anh và người yêu mới của anh, nụ cười rạng rỡ trên môi anh. Tim em như nghẹn lại, hai tay phải bíu lấy bàn để khỏi ngã, em không thể thở được. Em vẫn tự lừa dối mình chỉ là anh muốn em quên anh thôi, chứ thật ra anh vẫn yêu em. Đó đâu phải sự thật anh biết mà, phải không anh?
Một người không điếc, một người không câm - mà một lời chia tay sao anh không nói. Đàn ông mà thế à anh? Vì sao anh anh phải trốn em. Và để đến khi tìm thấy anh, lời nói em nghe được là thế này đây. Như n…

ĐƯA TAY LAU NƯỚC MẮT

Image
Thành phố buổi chiều thật lạ, từng khuôn mặt người cũng thật la và cái cách mà anh gặp em cũng thật lạ. Trong vô vàng ngược xuôi của cuộc sống, tiếp xúc với bao nhiêu người, bao nhiêu cuộc gặp gỡ, anh không nghĩ mình lại gặp nhau thật lạ kì như vậy. Hệt như ông trời đã cố ý sắp xếp cho anh đến đó, đi dạo con phố đó và ngồi đúng cái quán đó, nơi mà em cũng ngồi bên mấy chiếc ghế nhựa với chiếc xe đẩy xinh xinh. Và rồi anh gặp em.

Thật khó hiểu, mà đúng ra cũng chẳng có gì là khó hiểu cả khi anh yêu một người con gái sống cách xa mình cả trăm số. Bởi anh biết đó là định mệnh, định mệnh đã cho anh gặp em. Hôm đó anh bước xuống xe đến với thành phố Huế sau một cuộc hành trình dài qua bao nhiêu thành phố. Anh là sinh viên một trường đại học kỹ thuật ở thành phố Hồ Chí Minh, hoạt động Đoàn đội và tham gia công tác xã hội đối với anh đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống sinh viên vốn nhiều niềm vui này. Đợt đó anh theo Đoàn trường ra đến Huế để tham gia và tuyên truyền cho một buổ…