Tôi đã từng không tin vào hai từ "yêu xa" tôi không tin

Tôi đã từng không tin vào hai từ "yêu xa" tôi không tin

Khi tôi ngồi gõ những dòng này có lẽ cũng là lúc bạn đang hạnh phúc kỉ niệm 1 năm và cũng đã được một năm kể từ ngày ấy. 





“tk hay đến chùa Lộc Thọ đúng không? Lần sau đến tk rủ kl đi với nữa nha.” Bạn đã bước vào cuộc đời tôi, cũng đột ngột như cách bạn bước ra khỏi nó. Học cùng khối nhưng suốt hai năm tôi chẳng quan tâm và biết một điều gì về bạn. Lần bạn cùng tôi đến lớp học tình thương nơi tôi dạy các em là lần đầu tôi nói chuyện với bạn. Từ đợt ấy tôi bắt đầu muốn nghe nhiều hơn những câu chuyện về bạn, rồi dần dần trong tôi xuất hiện sự tò mò. Ít nhất từ tất cả những gì tôi được nghe đó là một cô gái hoàn hảo, hiền lành và luôn làm mọi người vừa lòng. Tôi thật sự tò mò không biết đó có thực là bạn không, tôi muốn được biết con người thật của bạn, muốn đi với tôi bạn sẽ thoải mái và được là bạn. Sự tò mò đơn thuần ấy khiến tôi gần gũi và nói chuyện với bạn nhiều hơn. 4 tháng, có lẽ đó là khoảng thời gian tôi ở bên bạn và cũng là lúc chúng ta trải qua những tháng cuối cùng của năm cuối cấp. Cùng đi học, cùng đi chơi. Tôi dần thay đổi cách học của mình, thức khuya hơn một xíu thay vì dậy sớm học bài vì tôi không muốn bạn ngồi học một mình trong đêm dù chúng ta chẳng nói gì nhưng chỉ cần một tin nhắn chúc ngủ ngon trước khi bạn đi ngủ cũng đủ khiến tôi thấy vui rồi. Từ một đứa làm xong đề trên lớp là vứt đi bỏ đó, tôi giải lại thật tỉ mỉ từng câu một vào vở chỉ để mình luôn trong tư thế sẵn sàng, để luôn có sẵn lời giải cho những câu hỏi của bạn. Tôi luôn cố gắng để mình là một người đáng tin cậy đối với bạn. Những thứ bảy cùng lên chùa, nhìn bạn chơi đùa với các em, những lúc chở bạn trên chiếc xe đạp điện hay những tin nhắn qua lại cũng đủ để khiến tôi mỉm cười một mình. Những tình cảm ấy đến với tôi nhẹ nhàng, từng ngày từng ngày một. Bạn bè xung quanh đều nghĩ tôi và bạn là một cặp. Những lúc tụi nó chọc tôi đều chối nhưng trong thâm tâm tôi rất vui bởi tôi cũng nghĩ tôi và bạn đã là một cặp, chỉ là chưa tới lúc để công khai thôi. Cũng có những lúc tôi nói cho bạn biết tình cảm của mình, nhưng tôi hiểu giờ chưa phải là lúc, tất cả hãy để lại sau kì thi đại học. Giờ nghĩ lại giá như lúc đó tôi quyết liệt hơn, giữ bạn lại ở bên mình.
Đến một ngày cũng có một người xuất hiện. Người ấy tốt hơn tôi về mọi mặt. Tôi cũng bắt đầu cảm nhận được những sự thay đổi. Bắt đầu những tin nhắn, những lời hỏi thăm, số câu hỏi dành tôi ít dần và tới lúc cả thời gian cũng không còn nữa. Người nhắn tin với bạn mỗi đêm, cùng học và chỉ bài cho bạn, đón bạn ở bến xe buýt, tất cả những việc tôi đã từng nghĩ chỉ mình tôi là người duy nhất được làm dần dần đã có một người tốt hơn tôi thay thế. 29/07 một năm trước, bắt đầu cho những sự lạnh lùng, né tránh không còn nói chuyện sau lời tỏ tình của tôi. Cái cảm giác bạn nghĩ bạn đạt được nhưng cuối cùng thứ bạn đạt được chỉ là số không, cái cảm giác bạn nghĩ bạn có được cả thế giới nhưng thế giới ấy bỗng đóng băng trước mắt bạn, bạn sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác ấy nếu bạn chưa bao giờ trải qua nó. Tôi hoàn toàn bị đánh gục, sau đó là chuỗi ngày cố gắng để xóa bỏ hình bóng của bạn. Từ cảm giác thương tôi bắt đầu chuyển qua giận, dẫu biết tình cảm không thể gượng ép nhưng tôi vẫn cảm thấy mình đã bị lừa dối. Tôi bắt đầu làm những điều mà đến giờ nghĩ lại có lẽ tôi vẫn thấy xấu hổ và không thể tha thứ cho mình. Thế nhưng lên đại học tôi vẫn không thể ngừng dõi theo bạn, vẫn muốn ở bên bạn khi bạn buồn, những lúc bạn không có ai để tâm sự, vẫn muốn khi bên cạnh tôi bạn có thể nói hết, có thể là chính bạn như lần đầu tôi tò mò về bạn. Và tôi bắt đầu mở lời để rồi cay đắng nhận ra tôi vẫn chẳng là gì trong trái tim của bạn. Giận bạn, ghét bạn, tôi chọn cách dừng hẳn câu chuyện này. Tôi bắt đầu thử thích và dành sự quan tâm tới những người khác, nhưng những tình cảm ấy trôi qua rất mau và chẳng đọng lại trong tôi điều gì, có chăng chỉ là có thêm những người bạn mới. Càng cố gắng tôi càng chẳng thể thật lòng thích ai. Khoảng thời gian ở bên bạn là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với tôi. Tôi không biết với tôi lúc này tình cảm dành cho bạn là như thế nào nữa. Tôi cũng hiểu rằng bạn đang rất hạnh phúc và mãi mãi chẳng dành cho tôi. Tình yêu với tôi bây giờ có lẽ không phải là xa ở khoảng cách mà nó đã rất xa ở trái tim.
-29/07-
Người ta nói

Related Post

Bài viết mới